Bốp~
Trần Giang Hà vỗ mạnh lên ma đằng một cái, vội vàng thu nó lại.
Lúc này hắn đang muốn xoa dịu Vu Vương chứ không phải chọc giận lão, ma đằng làm thế chẳng khác nào sát nhân tru tâm, xát muối vào tim người ta.
"Nếu đây là vu đằng trong miệng tiền bối, vậy được, vãn bối thừa nhận nó là vu đằng. Thế nhưng vật này do vãn bối giao dịch đổi lấy tại Hàn Băng Tiên thành, sao có thể gọi là ăn cắp?




